CHUYỆN ĐỜI THẰNG AN (CHƯƠNG 42++)
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương này khóa pass, có pass thì vào nhé ...
⚠️ Chương này đã bị khóa bằng Pass! ⚠️
Đứa nào có pass rồi thì bấm vào nút bên dưới để mở khoá nhé.
Chương 42 ++(1): Hiệu thuốc Tây và Sự chuẩn bị chu đáo
Đèn tín hiệu giao thông ở ngã tư Xuân Thủy chớp vàng liên tục. Không xanh, không đỏ. Nó cứ chớp tắt, chớp tắt đều đặn giữa đêm khuya vắng người.
Cái nhịp điệu nhấp nháy ấy giống hệt nhịp thở của tao cách đây đúng một tuần. Cái tuần lễ dài nhất trong cuộc đời mười tám năm của tao, bắt đầu bằng một dòng tin nhắn cụt lủn của Ngân: "Tớ chậm ba ngày rồi."
Ba ngày.
Cái phòng trọ lúc ấy như bị rút cạn oxy. Hai đứa ngồi bó gối trên chiếu trúc, không ai nhìn ai. Đầu tao ong ong. Trong đầu tao chạy qua hàng loạt viễn cảnh tồi tệ: Bà Hồng đuổi cổ khỏi khu trọ, ông bố gia trưởng của Ngân từ quê lên đập vỡ mồm tao, và một đứa trẻ sinh ra trong lúc bố mẹ nó còn đang ăn mì tôm đếm từng nghìn lẻ.
Cái giá của sự bốc đồng "vượt rào" trong đêm mưa gió hôm ấy đắt quá. Nó vượt ngoài khả năng chi trả của cái hộp bánh Danisa đựng tiền cài Win của tao.
Đến ngày thứ tư, Ngân nhắn lại: "Có rồi."
Tao gục mặt xuống bàn phím máy tính, thở hắt ra một hơi dài đến mức phổi xẹp lép. Ngay lúc đó, tao tự vả vào mặt mình một cái rõ kêu. Tao tự hứa, nếu còn để sự ngu dốt và ích kỷ của mình đẩy nó vào cái thế ngồi run rẩy một góc tường như thế nữa, tao đéo bằng con chó.
Tao có tiền rồi. Tao có thể tự quyết định sự an toàn.
Tối nay, gió mùa đông bắc lại lùa về.
Tao chở Ngân trên con xe ghẻ mượn của thằng Khánh đi lượn lờ quanh khu Nghĩa Tân. Hai đứa vừa ăn xong đĩa nộm bò khô tỏi ớt. Tóc Ngân bay bay, cọ vào cằm tao buồn buồn. Hai tay nó thọc sâu vào túi áo khoác gió của tao, ôm sát lấy eo tao.
Xe chạy ngang qua cái ngõ 165 Cầu Giấy quen thuộc.
Tao không bóp phanh. Tao vặn ga, lướt qua như một cơn gió.
Ngân không vỗ vai tao thắc mắc. Nó không hỏi "Đi đâu đấy?". Nó chỉ thu người lại, nép sát vào lưng tao hơn một chút. Một sự đồng thuận ngầm không cần phát ra thành tiếng.
Tao tạt xe vào lề đường, ngay trước một hiệu thuốc Tây sáng trưng ánh đèn neon trắng toát.
- Đợi tớ tí. Tớ vào mua vỉ kẹo ngậm ho. Dạo này cổ họng khô quá. - Tao nói, gạt chân chống xe.
Ngân gật đầu, kéo cổ áo khoác lên che kín cằm, mắt nhìn lơ đãng ra dòng xe cộ.
Tao bước về phía hiệu thuốc. Ánh đèn tuýp hắt qua lớp cửa kính trong suốt làm tao lóa mắt.
Bên trong, một ông chú bụng phệ đang đứng mua thuốc huyết áp. Tao khựng lại ngay trước vạch cửa kính. Mũi giày bata cọ cọ vào nền gạch men vỉa hè. Tao đứng đó, hai tay đút túi quần, đi đi lại lại như một thằng chuẩn bị vào phòng thi vấn đáp.
Ông chú lề mề trả tiền, nhận tiền thối, rồi lững thững bước ra. Cửa kính đẩy ra, ông chú liếc nhìn tao một cái rồi đi thẳng.
Tao hít một hơi, đẩy cửa bước vào. Mùi kháng sinh và cồn y tế xộc thẳng vào mũi.
Chị bán thuốc trạc ba mươi tuổi, đang cúi mặt lướt điện thoại.
- Chị ơi... - Giọng tao hơi hụt hơi.
- Em mua gì? - Chị ta ngẩng lên.
Tao nhìn quanh. Tủ thuốc dạ dày, thuốc cảm cúm, vitamin. Tao nuốt nước bọt, mắt đảo nhanh về phía cái rổ nhựa để tuốt trong góc quầy kính, nơi có mấy cái hộp vuông vức đủ màu sắc.
- Chị lấy cho em... cái hộp... ở góc kia. - Tao chỉ tay, cố giữ cho giọng mình không bị run.
Chị bán thuốc nhìn theo hướng tay tao, rồi nhìn lại bản mặt tao. Khóe miệng chị ta hơi nhếch lên, một nụ cười nửa miệng đầy vẻ từng trải.
- Durex à? Lấy loại tàng hình siêu mỏng hay loại kéo dài thời gian? Hay lấy hương dâu cho thơm?
Máu dồn thẳng lên não tao, nóng rực cả hai vành tai. Cái giọng oang oang của chị ta giữa cái không gian yên tĩnh này nghe như loa phường. Tao lấm lét nhìn ra ngoài cửa kính, sợ Ngân nghe thấy.
- Loại... loại nào bình thường nhất ấy chị. Hộp ba cái thôi ạ. - Tao lí nhí.
- Bốn nhăm nghìn. Dùng cẩn thận nhé thanh niên.
Chị ta vứt cái hộp giấy màu xanh dương nhỏ xíu lên mặt kính. Tao rút vội tờ năm chục nghìn ném xuống, vồ lấy cái hộp, nhét tịt nó vào sâu tận đáy túi quần bò. Nó cứng ngắc, cộm lên ở bắp đùi. Tao cầm tờ năm nghìn tiền thừa, quay ngoắt đi thẳng ra cửa, không dám thở mạnh.
Lên xe, tao đề máy, lao đi. Cái hộp giấy trong túi quần cứ cọ vào đùi tao theo mỗi nhịp ga, nhắc nhở về cái nhiệm vụ phía trước.
Tao rẽ vào một con ngõ rộng rãi trên đường Trần Quốc Hoàn.
Tao không chạy xe lơ ngơ tìm bừa. Hai hôm trước, lúc đi cài Win cho một ông khách ở khu này, tao đã lượn lờ khảo sát. Tao loại ngay mấy cái "Nhà nghỉ" cắm biển đèn LED đỏ chót, lập lòe trong mấy con hẻm tối tăm, nồng nặc mùi thuốc lá và xô bồ.
Tao dừng xe trước một cái mini-hotel. Tường sơn trắng sạch sẽ. Sân để xe rộng rãi, có giàn hoa giấy che khuất tầm nhìn từ ngoài đường vào. Không có mấy gã bảo kê xăm trổ ngồi hút thuốc trước cửa.
Tao tắt máy.
Ngân bước xuống xe. Động tác của nó hơi cứng. Nó đứng nhìn chằm chằm vào mũi giày, hai tay đan vào nhau bấu chặt lấy vạt áo khoác của tao. Nó đang giấu mình sau lưng tao.
Tao không để nó phải chờ lâu hay thấy ngại ngùng thêm. Tao bước thẳng đến quầy lễ tân.
Cô chủ nhà nghỉ trạc tuổi mẹ tao, đang ngồi xem phim truyền hình.
Tao đứng thẳng lưng. Không lắp bắp, không cúi mặt. Tao đem cái thần thái của một thằng thợ kỹ thuật vừa chốt xong cái giá cài server hai triệu bạc ra để nói chuyện.
- Cô cho cháu thuê phòng hai giờ. - Cô lấy cho cháu phòng nào trên tầng cao, có cửa sổ thoáng mà sạch sẽ gọn gàng cô nhé.
Cô chủ ngước lên, nhìn tao, rồi liếc qua cái bóng nhỏ nhắn đang đứng nép sau lưng tao. Cô gật đầu, kéo ngăn kéo lấy ra một cái chìa khóa gắn mác nhựa to đùng ghi số 402.
- Tầng bốn, phòng trong cùng bên trái. Đi cầu thang bộ góc kia. Nước trong tủ lạnh tính tiền riêng nhé.
- Dạ vâng, cháu cảm ơn.
Tao cầm lấy chìa khóa. Xoay người lại.
Tao chìa bàn tay ra.
Ngân nhìn bàn tay tao một giây. Bàn tay nó buông vạt áo khoác của tao ra, trượt xuống, nằm trọn vào lòng bàn tay tao. Những ngón tay nó lạnh toát, nhưng lực nắm thì rất chặt. Sự hoang mang trên mặt nó giãn ra một chút. Nó biết tao không đưa nó vào một cái ổ chuột tạp nham.
Hai đứa dắt tay nhau bước lên cầu thang. Bậc thang trải thảm đỏ mỏng, dập tắt tiếng bước chân. Không gian im lìm, chỉ có mùi nước xịt phòng hương nhài nhè nhẹ lơ lửng trong không khí.
Đến trước cửa phòng 402.
Tao tra chìa khóa vào ổ. Xoay một vòng. Tiếng chốt cửa bật mở khô khốc.
Tao đẩy cánh cửa gỗ. Căn phòng tối om, phả ra một luồng hơi lạnh ngắt.
Tao bước vào trong, kéo Ngân vào theo. Cánh cửa sau lưng khép lại.
Tao đưa tay lên tường, sờ soạng tìm công tắc đèn. Cái hộp giấy màu xanh trong túi quần lại cọ vào đùi tao, cứng nhắc và rõ ràng.
Chương 42 ++(2): Sự lóng ngóng tuổi 18
Tao sờ soạng trên bức tường dán giấy lụa nhám. Đầu ngón tay chạm vào cái công tắc nhựa.
Tạch.
Không phải cái ánh sáng trắng lóa, lạnh lẽo của bóng đèn tuýp ở khu trọ. Căn phòng bừng lên một thứ ánh sáng màu vàng cam, hắt ra từ hai cái đèn ốp tường chụp chao vải. Ánh sáng dìu dịu, trùm lên chiếc giường nệm trắng muốt được vuốt phẳng lì, không một nếp nhăn.
Không có mùi ẩm mốc. Không có mùi thuốc lá tàn. Không khí ở đây thoang thoảng mùi tinh dầu sả pha chút hương hoa nhài công nghiệp, sạch sẽ và xa lạ. Sự đàng hoàng của cái không gian hai trăm nghìn hai giờ này dường như làm Ngân bớt co rúm người lại. Nó buông lỏng vạt áo khoác của tao ra.
Tiếng chốt cửa tự động kêu cạch một cái.
Khóa trong. Âm thanh ấy cắt đứt hoàn toàn bọn tao với thế giới bên ngoài. Không khí trong phòng tự nhiên đông cứng lại. Trọng lực dường như nặng gấp đôi.
Ngân bước rụt rè đến cái ghế nệm đặt ở góc phòng. Nó ngồi xuống mép ghế, hai đầu gối khép chặt, hai tay đặt ngay ngắn trên đùi. Mắt nó nhìn chằm chằm vào cái gạt tàn thủy tinh sạch bong trên bàn, không dám ngẩng lên.
Tao đứng giữa phòng. Cái thần thái của thằng thợ sửa máy tính bao thầu cả khu Cầu Giấy bay sạch. Tao lóng ngóng nhét hai tay vào túi quần, rồi lại rút ra. Quờ quạng trên mặt bàn, tao vớ lấy cái điều khiển tivi.
Bấm nút nguồn. Màn hình lóe sáng. Một kênh ca nhạc nước ngoài hiện lên. Tao để âm lượng vừa đủ nghe. Những tiếng bass xập xình vang lên, lấp liếm đi cái tiếng tim đang đập thình thịch trong lồng ngực tao.
Ngân ngẩng lên. Nó nhìn tao đang đứng gãi đầu, mồ hôi rịn ra hai bên thái dương dù điều hòa đang phả hơi mát lạnh. Khóe môi nó hơi mím lại.
- Tớ... tớ đi tắm một tí nhé.
Nó lí nhí, vơ vội cái túi xách nhỏ rảo bước về phía nhà vệ sinh. Cửa kính mờ kéo xoẹt một cái. Đóng kín.
Tiếng vòi hoa sen bắt đầu xả. Nước đập rào rào xuống nền gạch men.
Trong cái không gian kín bưng này, âm thanh của nước dội thẳng vào màng nhĩ tao. Trí tưởng tượng của thằng con trai mười tám tuổi bị kích thích tột độ. Hình ảnh lớp quần áo ướt nhẹp rơi xuống nền gạch, làn da trần trụi dưới vòi nước nóng cứ nhảy múa trong đầu. Cổ họng tao khô khốc. Tao nuốt nước bọt cái ực.
Tao thò tay vào túi quần bò, lôi cái hộp giấy màu xanh dương ra.
Góc hộp đã bị móp méo vì bị ép chặt trong túi nãy giờ. Tao ngồi bệt xuống mép giường. Một tay cầm cái hộp, cạy lớp nilon bọc ngoài. Tay kia tao móc điện thoại ra.
Bật 3G. Vào Google.
Ngón tay tao gõ vội vàng lên bàn phím: "Cách sử dụng bao cao su".
Trang WikiHow hiện ra với mấy cái hình vẽ minh họa. Tao nheo mắt đọc. Đọc từng dòng một. Bóp xẹp núm nhỏ ở đầu. Đặt lên trên. Vuốt vòng cuốn xuống.
Mặt tao căng thẳng y hệt lúc ngồi dịch những dòng code báo lỗi hệ thống. Tao sợ. Nỗi ám ảnh về ba ngày chậm kinh của Ngân tuần trước vẫn còn lơ lửng trên đỉnh đầu. Tao không cho phép mình làm sai, không cho phép tuột, không cho phép rách. Thằng đàn ông có thể nghèo, nhưng không thể để người con gái của mình gánh hậu quả vì sự lóng ngóng của bản thân.
Tao xé cái hộp giấy, lấy ra một mẩu giấy bạc hình vuông, đặt sẵn lên cái tủ đầu giường. Vuốt lại nếp ga trải giường cho phẳng. Tao ngồi im, hai tay chống lên đầu gối, chờ đợi.
Tiếng nước ngừng chảy.
Cửa kính nhà vệ sinh hé mở. Một luồng hơi nước nóng hổi, mờ mịt tràn ra ngoài.
Ngân bước ra.
Nó cuốn cái khăn tắm màu trắng to sụ của nhà nghỉ. Khăn quấn ngang ngực, dài đến ngang đùi. Da dẻ nó hồng rực lên vì hơi nước nóng. Tóc ướt sũng, xõa sang một bên vai. Những giọt nước từ lọn tóc rơi xuống, trượt dọc theo xương quai xanh mỏng manh, rồi chìm vào lớp khăn bông trắng toát.
Mùi xà phòng của nhà nghỉ quyện với mùi da thịt con gái thanh khiết, ngòn ngọt đập thẳng vào khứu giác tao. Nó mạnh hơn bất kỳ loại thuốc kích thích nào.
Tao với tay lấy cái điều khiển tivi. Bấm nút nguồn.
Màn hình vụt tắt. Tiếng nhạc im bặt. Căn phòng chìm vào tĩnh lặng tuyệt đối. Chỉ còn tiếng hơi thở của hai đứa.
Tao đứng dậy. Vớ lấy cái khăn tắm khô để trên kệ, bước lại gần nó.
Ngân đứng im, vai hơi rụt lại. Tao trùm cái khăn lên đầu nó, bắt đầu lau tóc. Động tác của tao lúc đầu còn cứng nhắc, ngượng nghịu. Nó cúi mặt, hơi thở phả vào ngực áo tao nóng hổi.
Tao vứt cái khăn sang một bên. Bàn tay tao trượt dần từ mái tóc ướt xuống hai bên má nó. Má nó nóng ran. Ngón tay cái của tao vuốt nhẹ dọc theo đường cằm, rồi trượt xuống cần cổ mỏng manh, nơi mạch máu đang đập liên hồi dưới lớp da mỏng.
Ngân run lên bần bật. Hai mắt nó nhắm tịt lại. Lông mi rung rinh. Hơi thở nó bắt đầu đứt quãng, gấp gáp.
Tao cúi xuống.
Chạm môi mình vào môi nó. Không còn sự rụt rè của cái đêm trên chiếu trúc. Nụ hôn lần này mang theo sự thèm khát bị kìm nén. Tao mút lấy môi nó, ngấu nghiến. Vị nước máy nhàn nhạt lẫn vị ngòn ngọt của da thịt. Ngân hé môi, đón nhận. Hai tay nó luồn ra sau lưng tao, bấu chặt vào lớp áo phông.
Tao luồn một tay xuống dưới khoeo chân nó, tay kia đỡ lấy lưng. Bế thốc nó lên. Nó nhẹ bẫng.
Tao bước hai bước, đặt nó nằm xuống nệm. Tấm ga giường trắng muốt lún xuống.
Nút thắt của chiếc khăn tắm lỏng ra. Tụt xuống.
Lớp khăn tắm rơi hẳn sang hai bên.
Ngân giật mình chớp mắt. Phản xạ tự nhiên, nó vội vàng đưa hai tay lên vắt chéo trước ngực, che đi những đường cong trần trụi. Mặt nó đỏ lựng đến tận mang tai. Nó quay mặt đi, né tránh ánh đèn vàng hắt thẳng xuống giường.
Tao không vội. Lời thằng Long dạy về việc tối ưu hóa thời gian đéo có tác dụng ở đây. Tao quỳ một chân lên giường. Cúi xuống, hôn nhẹ lên mu bàn tay đang che ngực của nó. Rồi hôn lên cổ tay. Tao nhẹ nhàng kéo hai cánh tay nó gạt sang hai bên, ghim nhẹ xuống mặt nệm.
Da thịt nó mát rượi dưới hơi lạnh của điều hòa, nhưng bên trong lại tỏa ra một luồng nhiệt hầm hập.
Tao trượt môi từ cổ, xuống xương quai xanh. Sự ma sát của da thịt, tiếng thở dốc, và hơi nóng hòa quyện vào nhau. Không còn rào cản nào. Mọi thứ chân thật đến mức tao nghe rõ cả tiếng nuốt nước bọt của chính mình.
Đến lúc không thể chịu đựng thêm được cái sự thôi thúc của bản năng, tao xoay người, với tay lên cái tủ đầu giường.
Tay tao vồ lấy cái gói giấy bạc nhỏ.
Mồ hôi túa ra đầy lòng bàn tay. Trơn tuột. Tao cắn mép gói giấy, giật mạnh. Lớp vỏ rách ra. Tao lôi cái vòng cao su mỏng tang ra ngoài.
Nhưng trong cái ánh sáng lờ mờ, và cái đầu đang bốc hỏa, tao đơ mất ba giây.
Cái vòng trơn tuột nằm trong tay tao. Mặt nào quay lên? Lật qua, lật lại. Tao đặt thử, vuốt xuống. Nó kẹt cứng, không trượt đi. Ngược chiều rồi.
Tao luống cuống lật lại. Tay tao run lẩy bẩy, mồ hôi dính dấp làm cái vòng cao su trượt đi, suýt rơi xuống nệm. Cái vẻ chuyên nghiệp tự tin của thằng thợ máy vỡ vụn. Tao chỉ là một thằng nhãi ranh mười tám tuổi, đang hoảng loạn trước cái màng cao su mỏng dính.
Mẹ kiếp. Tao nghiến răng, định chửi thề. Sự lóng ngóng làm tao thấy hơi quê.
Đúng lúc đó.
Ngân mở mắt. Nó nhìn thấy khuôn mặt nhăn nhó, toát mồ hôi hột của tao đang đánh vật với cái vòng nhỏ xíu.
Nó không quay đi. Má nó vẫn đỏ rực, nhưng nó hơi rướn người lên.
Một bàn tay nhỏ xíu, ấm áp vươn ra.
Những ngón tay mềm mại của nó chạm vào tay tao. Nó bao bọc lấy những ngón tay đang run rẩy, đầy mồ hôi của tao. Không nói một lời, nó dùng ngón cái và ngón trỏ, nhẹ nhàng định hướng lại cái vòng cao su, đặt nó đúng vị trí.
Sự đụng chạm trần trụi, trực tiếp và vụng về ấy như một luồng điện 220V giật thẳng vào sống lưng tao.
Nó đốt cháy toàn bộ sự rụt rè, xấu hổ và lóng ngóng. Mọi lý thuyết Google bay sạch khỏi đầu.
Tao hít một hơi thật sâu. Bắt lấy bàn tay nó, đan mười ngón tay vào nhau, ép chặt xuống mặt nệm.
Căn phòng 402 chỉ còn lại những tiếng thở dồn dập, tiếng ga giường sột soạt và hơi nóng của hai cơ thể hòa vào nhau, trọn vẹn và không còn bất kỳ khoảng cách nào.
Chương 42 ++(3): Sự hoà quyện
Mười ngón tay đan chặt vào nhau trên mặt nệm lún.
Sự lóng ngóng và ngại ngùng bay sạch. Chỉ còn lại cái nóng hầm hập bốc lên từ hai lớp da thịt đang dán sát vào nhau.
Tao rướn người lên. Trái với cái bản năng đang gào thét, cào cấu trong đầu thằng con trai mười tám tuổi, tao tiến vào cực kỳ chậm.
Chật vật. Khít khao.
Ngân nấc lên một tiếng nghẹn trong cổ họng. Toàn thân nó gồng cứng lại. Hai bàn tay đang đan vào tay tao bỗng buông ra, quờ quạng, rồi bấu phập vào bả vai tao. Những cái móng tay cắt ngắn cắm sâu qua da. Nhoè nhoẹt một cơn rát buốt. Chắc chắn là tứa máu.
Tao khựng lại ngay lập tức. Cả khối cơ bắp trên người tao căng như dây đàn, run lên vì phải dùng sức để kìm hãm cái đà lao tới. Mồ hôi từ trán tao rỏ xuống một giọt, rơi trúng hõm cổ nó.
- Đau... - Ngân rên rỉ, hai mắt nhắm tịt, hàng lông mi rung lên bần bật.
Tao cúi rạp người xuống. Không dám nhúc nhích. Tao lướt môi dọc theo vành tai nó, thì thầm dỗ dành. Những câu chữ vô nghĩa, lộn xộn, chỉ cốt để nó nghe thấy giọng tao. Tao hôn lên trán nó, hôn xuống hai mi mắt đang rịn ra một lớp nước sinh lý mằn mặn.
Tao chờ. Sự nhẫn nại tàn khốc nhất tao từng trải qua. Xung quanh tao là một cảm giác ấm nóng, chặt chẽ bủa vây, chực chờ nuốt chửng chút lý trí cuối cùng. Tao nghiến chặt hàm răng, bắt cái cơ thể đang đói khát của mình phải đứng im, chờ cho cơ thể nó quen dần với sự xâm nhập và nới lỏng ra.
Nếp nhăn trên trán Ngân giãn dần. Những nhịp thở đứt quãng, nghẹn ngào chuyển sang thành những tiếng thở dốc đều đặn, mang theo hơi nóng phả vào hõm cổ tao.
Đèn xanh.
Tao bắt đầu di chuyển.
Từ những nhịp kéo rút chậm rãi, sâu thẳm, tao đẩy tốc độ lên. Nhịp điệu chuyển dần sang dồn dập, mạnh bạo hơn. Thể lực của thằng con trai mười tám tuổi từng vác màn hình CRT leo bốn tầng lầu giờ được bung xõa hoàn toàn. Không còn toan tính, không còn rụt rè.
Ánh đèn hắt tường màu vàng cam rọi xuống, soi rõ một bức tranh nhục dục đẫm mồ hôi. Lớp mồ hôi bóng nhẫy phủ kín sống lưng tao, chảy ròng ròng xuống mặt nệm. Dưới thân tao, làn da trắng bóc của Ngân giờ ửng hồng lên như người say rượu.
Hai cơ thể dính chặt vào nhau. Tiếng da thịt va đập ướt át, nhịp nhàng dội vào bốn bức tường chật hẹp. Hòa cùng với đó là tiếng cọt két của cái chân giường lò xo rẻ tiền. Nó kêu lên từng nhịp, khô khốc, trần trụi, phá nát sự tĩnh lặng của cái nhà nghỉ ven đường.
Ngân hoàn toàn đánh mất sự e dè ban đầu. Con bé luôn chỉn chu, mặc áo sơ mi kín cổng cao tường đi thư viện giờ đây như biến thành một người khác. Bản năng nguyên thủy trỗi dậy. Nó rướn cong người lên, đón nhận từng cú va chạm. Hai đôi chân thon dài của nó vòng qua, siết chặt lấy vòng eo tao, kéo tao vào sâu hơn nữa.
Hai bàn tay nhỏ bé của nó không còn bấu víu sợ hãi. Nó luồn tay ra sau lưng tao, cào những vệt dài dọc theo sống lưng đang ướt đẫm mồ hôi. Cảm giác đau rát trộn lẫn với khoái cảm làm tao muốn phát điên.
Nó không còn cắn môi chịu đựng nữa. Khóe miệng nó hé mở, bật ra những tiếng rên rỉ rứt ruột. Những âm thanh nức nở, vỡ vụn và lẳng lơ một cách vô thức. Âm thanh ấy chui vào tai tao, như một liều mồi lửa đốt cháy sạch bách chút lý trí còm cõi còn sót lại.
Tao hoàn toàn mất kiểm soát.
Cảm giác ma sát ướt át và sự co thắt chặt chẽ bao trùm lấy toàn bộ tâm trí. Đầu óc tao trắng xóa, không còn nghĩ được gì ngoài việc đẩy nhanh hơn, mạnh hơn.
Tao gầm gừ trong cổ họng, đôi mắt vằn đỏ ghim chặt vào khuôn mặt đang đê mê của Ngân. Tao dồn toàn bộ sinh lực, toàn bộ cái tình yêu thô ráp và khao khát chiếm hữu của một thằng con trai vào những nhịp chuyển động cuối cùng.
Cơn cực khoái ập đến bạo liệt như một cơn lốc.
Cả hai cùng rùng mình. Tao gồng cứng người, ép sát lồng ngực mình vào ngực nó. Hai đứa ôm siết lấy nhau đến mức tưởng như muốn khảm xương thịt vào nhau. Cảm giác như linh hồn bị rút cạn qua từng lỗ chân lông. Bên tai tao chỉ còn tiếng lồng ngực đập thình thịch, mạnh đến mức tưởng như muốn vỡ tung ra ngoài.
Nhịp thở của hai đứa loạn xạ, hòa vào nhau trong không gian ngột ngạt.
Một lúc lâu sau.
Chút lý trí cuối cùng kéo tao trở lại thực tại. Tao chống tay, từ từ rút ra ngoài. Cái vòng cao su mỏng tang vẫn còn nguyên vị trí, hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ của nó.
Cả hai đứa mồ hôi nhễ nhại, người dính dấp vào nhau. Mùi mồ hôi quyện với mùi tình dục nồng nặc trong phòng. Nhưng không đứa nào có ý định ngồi dậy hay rời nhau ra để đi tắm.
Tao vươn tay kéo cái chăn nệm trắng muốt lên, đắp ngang ngực Ngân. Tay kia với lên tường, ấn công tắc tắt phụt cái đèn hắt sáng.
Căn phòng chìm vào bóng tối. Chỉ còn lại chút ánh sáng lờ mờ từ ngọn đèn cao áp ngoài hẻm hắt qua khe rèm cửa sổ.
Ngân mềm nhũn ra như một con mèo nhỏ sau khi ăn no. Nó không mặc lại quần áo, cứ thế trần trụi, ngoan ngoãn rúc sâu vào hõm nách tao. Một tay nó vắt ngang bụng tao, ngón trỏ khẽ vẽ những vòng tròn vô nghĩa lên khuôn ngực đang phập phồng lên xuống của tao.
Sự tĩnh lặng ập đến, dập tắt tiếng cọt két của chân giường. Nó mang theo một cảm giác bình yên, trọn vẹn tột độ. Không cần phải vội vã lén lút như ở phòng trọ, không phải lo tiếng bước chân của thằng Khánh hay ánh mắt dò xét của bà Hồng.
Tao gác tay lên trán, mắt nhìn lên trần nhà.
Trên cái trần thạch cao cũ kỹ của nhà nghỉ, có một mảng sơn bị bong tróc, loang lổ như một cái bản đồ của một hòn đảo vô danh.
Tao đang ôm trọn cả thế giới của tao trong tay. Một thế giới có mùi sả chanh và mùi mồ hôi.
Tao vuốt nhẹ mái tóc còn hơi ẩm của nó, thủ thỉ. Giọng tao vẫn còn khàn đặc sau cơn bùng nổ:
- Sau này ra trường... mình đi làm có tiền, thuê chung cư mini nhé. Khép kín.
Ngón tay Ngân đang vẽ vòng tròn trên ngực tao hơi khựng lại một nhịp.
- Tìm cái nào cách âm các thứ các thứ cho tốt... đỡ phải sợ hàng xóm... bảo mình ồn quá. - Tao nói thêm, cười khành khạch trong bóng tối.
Tao chờ nó bật lại, chờ nó chửi tao là đồ cơ hội hay tính xa. Hoặc chờ nó nhắc đến cái giấc mơ công xưởng Nhật Bản đầy những chữ Kanji khô khốc kia.
Nhưng Ngân lặng im.
Nó không nói gì cả. Tao chỉ cảm nhận được cái đầu nhỏ của nó cọ cọ vào nách tao. Một cái gật đầu rất khẽ. Trong bóng tối, tao đoán là nó đang mỉm cười.
Một sự đồng tình không thành tiếng. Một dấu chấm lửng ném vào cái trần nhà lốm đốm vết thạch cao.
Tao siết chặt vòng tay ôm nó vào lòng, nhắm mắt lại. Đêm nay cứ trọn vẹn thế này đã. Chuyện của ngày mai, để ngày mai tính.
Đôn lết ủng hộ tác giả: BIDV 8847773428
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác

Nhận xét
Đăng nhận xét