CHUYỆN ĐỜI THẰNG AN (CHƯƠNG 67++)
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương này khóa pass, có pass thì vào nhé ...
⚠️ Chương này đã bị khóa bằng Pass! ⚠️
Đứa nào có pass rồi thì bấm vào nút bên dưới để mở khoá nhé.
Chương 67++(1): Nước mắt đàn bà
Một giờ sáng.
Căn phòng tĩnh mịch. Thằng Khánh ngáy đều đều ở góc bên kia.
Tao nằm ngửa trên nệm, hai tay gác sau gáy. Mắt mở trừng trừng nhìn lên cái bóng đèn tuýp đã tắt ngấm.
Đầu óc tao đang kẹt trong một mớ hỗn độn không thể dùng lệnh nào để xóa. Hình ảnh nụ cười rạng rỡ của Ngân dưới vòm cây ở Chiba cứ tua đi tua lại, sắc lẹm, khoét từng nhát vào lồng ngực. Sự tuyệt tình của nó, cái cách nó xóa sổ tao ra khỏi cuộc đời như dọn một file rác, làm tao thấy nghẹn ứ ở cổ.
Nhưng khốn nạn thay, đan xen với cái sự trống rỗng ấy lại là những mảnh ký ức vụn vặt của buổi sáng. Hơi ấm từ vòng eo của Mai Anh. Cặp ngực mềm mại ép sát vào lưng tao. Mùi nước hoa hồng ngòn ngọt, lả lơi. Hơi thở gấp gáp phả vào mang tai.
Cơ thể thằng con trai mười chín tuổi phản ứng lại sự giằng xé ấy bằng một cách nguyên thủy nhất. Máu dồn rần rật xuống đầu dưới. Cổ họng khô khốc. Một ngọn lửa ngùn ngụt bốc lên, thiêu đốt mọi sự kiên nhẫn. Cảm giác bức bối, ngột ngạt đến mức tao muốn đập vỡ một cái gì đó.
Tao tung chăn, ngồi bật dậy. Vớ lấy bao Thăng Long mềm và cái bật lửa trên bàn, tao lách người bước ra ngoài hành lang.
Gió đêm thốc vào mặt lạnh buốt, nhưng không dập tắt được cái nóng hầm hập bên trong.
Tao châm thuốc. Rít một hơi thật sâu. Khói thuốc tràn vào phổi, khét lẹt.
"Rầm!"
Một tiếng động mạnh vang lên từ tầng dưới, cắt ngang dòng suy nghĩ của tao. Tiếng một vật thể nặng đập thẳng vào tường. Kéo theo sau đó là tiếng loảng xoảng của vỏ lon kim loại va vào nhau, và một âm thanh nghẹn ngào, nấc lên từng hồi nhưng cố bịt chặt lại.
Phòng 201. Phòng chị Hoa.
Tao dập điếu thuốc mới hút được một nửa vào lan can, lẳng lặng bước xuống cầu thang.
Cánh cửa phòng 201 khép hờ. Ánh đèn neon trắng lóa hắt ra một vệt sáng hình chữ nhật trên nền gạch hành lang.
Tao ghé mắt nhìn vào.
Căn phòng chật hẹp mọi ngày được xếp gọn gàng những kiện hàng quần áo, giờ biến thành một bãi chiến trường. Hàng chục cái bao tải dứa vứt ngổn ngang, đổ kềnh càng đè lên nhau. Những chiếc áo khoác phao to sụ, áo dạ rạch dở ni lông rơi la liệt trên mặt đất. Băng dính, xốp nổ vương vãi khắp nơi như một bãi rác công nghiệp.
Giữa cái đống hỗn độn ấy, chị Hoa đang ngồi bệt dưới sàn gạch.
Chị mặc bộ đồ lanh mặc nhà màu tím nhạt, chất vải mỏng tang nhàu nhĩ, cổ áo trễ nải lệch sang một bên vai. Tóc tai rối bời, rũ rượi che khuất nửa khuôn mặt. Đôi mắt sắc sảo, cái miệng hay chửi khách leo lẻo hàng ngày giờ sưng húp, đỏ hoe. Xung quanh chỗ chị ngồi lăn lóc năm sáu cái vỏ lon bia Hà Nội đã bị bóp méo xệch.
Chị Hoa ngước lên. Ánh mắt vằn tia máu bắt gặp tao đang đứng ngoài cửa.
Chị không chửi đổng. Không gắt gỏng đuổi tao đi như cái thói quen của một bà chị già đời. Ánh mắt chị đờ đẫn, trống rỗng.
Chị giơ cái lon bia đang uống dở lên, gằn giọng, thanh âm khàn đặc, vỡ nát:
- Đứng đấy làm gì? Vào đây, uống với chị một lon.
Tao đẩy cửa bước vào. Không nói một lời.
Tao lách qua đống áo khoác phao, đi đến góc phòng rút một lon bia mới trong lốc, giật nắp. Tiếng bọt khí xì ra xé toạc sự im lặng. Tao ngửa cổ uống một ngụm dài. Bia lạnh ngắt trôi tuột xuống dạ dày.
- Chị sắp vỡ nợ mẹ rồi. - Chị Hoa lầm bầm, tay run run đưa lon bia lên miệng. - Vay lãi ngày. Ôm lô hàng đông này. Nghĩ bán nốt vụ rét đậm kiếm cái vốn mở cửa hàng đàng hoàng.
Chị nấc lên một tiếng, nước mắt trào ra làm nhòe nhoẹt viền kẻ mắt đen sì.
- Thằng chó đẻ khách quen. Nó đặt hàng của tao rồi nó lặn mất tăm. Nó tắt máy. Hàng thì đắp đống ở đây. Lập xuân mẹ nó rồi, áo phao bán cho chó nó mặc à?
Chị ném mạnh cái lon bia rỗng vào tường. Tiếng kim loại va đập chát chúa.
- Chị mày sắp ra đê ở thật rồi An ạ.
Người đàn bà sành sỏi, lõi đời, giờ co rúm lại giữa những bao tải hàng tồn kho, run rẩy và bất lực hoàn toàn.
Tao đặt lon bia xuống.
Tao không nói "chị đừng buồn" hay "rồi sẽ có cách". Những lời an ủi suông lúc người ta mất tiền nó vô nghĩa và rỗng tuếch vãi chưởng. Thằng từng phải thức đêm canh kho lậu để kiếm hai trăm nghìn như tao hiểu rõ điều đó.
Tao xắn hai ống tay áo lên.
Bước tới chỗ cái bao tải dứa to nhất đang chắn ngang giữa nhà, tao cúi xuống, luồn hai tay xuống đáy bao. Lưng tao gồng lên, cơ bắp căng cứng. Tao kéo lê nó về phía góc tường. Nặng trịch.
Tao tiếp tục vác bao thứ hai, rồi bao thứ ba. Tao nhặt những cái áo phao vương vãi, cuộn tròn lại, nhét gọn vào các thùng carton. Tao gom đống ni lông xốp nổ và băng dính rác rưởi tống vào một góc.
Mồ hôi bắt đầu rịn ra trên trán tao, túa xuống sống lưng, làm ướt đẫm mảng áo phông mỏng.
Việc dùng sức mạnh cơ bắp khuân vác lúc này không chỉ là dọn dẹp. Nó là cách để tao xả đi cái năng lượng bức bối, điên rồ đang gào thét trong cơ thể mình từ chập tối. Tao vung tay, tao kéo, tao nhấc. Mỗi một cử động mạnh bạo là một lần tao tống khứ cái sự ngột ngạt trong đầu ra ngoài.
Chị Hoa ngồi bó gối dưới sàn. Đôi mắt sưng mọng của chị dán chặt vào bóng lưng đang cặm cụi chuyển động của tao. Tiếng thở dốc của thằng thanh niên mười chín tuổi vang lên đều đặn. Trong cái khoảnh khắc tăm tối và bế tắc nhất, sự lầm lỳ, cục mịch nhưng vững chãi đó dường như tạo ra một điểm tựa vô hình giữa căn phòng ngập ngụa nợ nần.
Dọn hòm hòm đống bao tải, tao đứng thẳng người, thở hắt ra một hơi dài. Đưa cánh tay lên quệt ngang dòng mồ hôi trên trán.
Tao bước lại gần chỗ chị Hoa đang ngồi bệt.
Tao chìa bàn tay đầy những vết chai sần vì vặn ốc vít ra trước mặt chị.
- Dậy đi chị. Vào rửa mặt mũi cho nó tỉnh táo. Mai tính tiếp.
Giọng tao trầm, đều đều, không chứa sự thương hại.
Chị Hoa nhìn bàn tay tao. Chị vươn tay ra, những ngón tay lạnh ngắt, run rẩy bám chặt lấy tay tao.
Tao dùng sức kéo chị lên.
Nhưng chị ngồi dưới nền gạch quá lâu, chân đã tê cứng. Cộng thêm hơi men của nửa lốc bia và việc vô tình giẫm phải một tờ ni lông trơn trượt còn sót lại dưới sàn.
Chị mất đà.
Thay vì đứng thẳng lên, cả người chị ngã chúi về phía trước.
"Bịch."
Chị đập thẳng mặt vào lồng ngực tao.
Phản xạ tự nhiên, tao vòng hai tay ôm choàng lấy eo chị để giữ cho cả hai không bị ngã nhào ra sau.
Cơ thể người đàn bà đẫy đà, đang độ chín ép sát vào người tao. Qua lớp áo lanh mỏng tang nhàu nhĩ, tao cảm nhận rõ rệt sức nóng hầm hập tỏa ra từ da thịt chị. Phần ngực đầy đặn đè nặng lên ngực tao. Vòng eo mềm mại nằm trọn trong hai bàn tay đang nổi gân xanh của tao.
Mùi bia lên men hòa quyện với mùi mồ hôi nam tính, hừng hực sức sống vừa vận động mạnh của tao xộc thẳng vào mũi chị.
Sự va chạm trực diện, trần trụi ấy giáng một đòn chí mạng vào tuyến phòng thủ cuối cùng của người đàn bà đang ở đáy vực sâu.
Chị Hoa không đẩy tao ra.
Chị không đứng lùi lại.
Hai cánh tay chị vòng qua, siết chặt lấy eo tao. Chị úp mặt vào khuôn ngực rộng của tao, móng tay bấu chặt vào lưng áo tao.
Và chị vỡ òa.
Nước mắt trào ra nóng hổi, ướt đẫm mảng áo phông trước ngực tao. Chị nấc lên từng hồi, cả cơ thể rung lên bần bật, cọ xát liên tục vào người tao theo từng nhịp nức nở.
Tao đứng trân trân. Cứng đờ.
Hơi thở tao bắt đầu đứt quãng. Vòng tay tao vẫn đang ôm trọn tấm lưng mềm mại và phần eo của chị. Sự cọ xát của da thịt đàn bà qua lớp vải lỏng lẻo truyền thẳng vào hệ thần kinh.
Ngọn lửa sinh lý bị kìm nén, giằng xé từ lúc một giờ sáng bùng lên dữ dội, thiêu rụi mọi rào cản.
Bàn tay tao đang đặt trên lưng chị từ từ trượt xuống, siết chặt lại. Tao khóa chặt người đàn bà đang nức nở vào sát lồng ngực mình. Hơi thở tao nóng rực, phả thẳng xuống mái tóc rối bời của chị.
Chương 67++(2): Lửa bén nilon
Tiếng nấc của chị Hoa rội từng nhịp vào lồng ngực tao.
Lớp áo lanh mặc nhà mỏng dính, nhàu nhĩ. Mỗi lần chị nấc lên, bộ ngực đầy đặn, không bị gò bó bởi áo lót bên trong lại cọ xát vào lớp áo phông đẫm mồ hôi của tao. Ma sát. Nóng hầm hập.
Mũi tao ngập trong một thứ mùi vị hỗn độn. Mùi bia Hà Nội lên men ngai ngái, mùi dầu gội đầu bồ kết pha lẫn cái mùi ngầy ngậy, chín muồi của một người đàn bà đang đổ mồ hôi. Nó không thanh khiết, e ấp như mùi sả chanh của Ngân. Nó cũng không lả lơi, tính toán như mùi nước hoa của Mai Anh.
Nó là mùi của đàn bà. Mùi của nhục dục trần trụi, nguyên thủy nhất.
Cái lò xo bị nén chặt từ lúc một giờ sáng bỗng nhiên đứt phăng chốt hãm. Sự uất ức vì bị Ngân vứt bỏ như một món đồ thừa, sự cay cú khi bị Mai Anh trêu đùa như một thằng nhóc vắt mũi chưa sạch... tất cả dồn hết vào hai bàn tay tao đang đặt trên lưng chị.
Tao không đẩy ra. Tao không dỗ dành.
Bàn tay tao đang đặt ở giữa lưng từ từ trượt xuống. Trượt qua nếp gấp của cái áo lanh, luồn xuống phần mông đẫy đà. Tao siết chặt lại. Bàn tay to bè, đầy vết chai vì vặn ốc vít ép sát toàn bộ phần thân dưới của chị Hoa vào người tao. Căng cứng. Đòi hỏi.
Chị Hoa giật mình. Cả cơ thể chị cứng đờ trong tích tắc. Tiếng khóc nấc nghẹn lại ở cổ họng. Chị hơi lùi đầu lại, hai tay chống lên ngực tao, định ngẩng mặt lên. Một phản xạ tự nhiên để chửi thề, hoặc để tát thằng em xóm trọ dám làm càn.
Nhưng tao nhanh hơn.
Tay trái tao khóa chặt eo chị. Tay phải tao luồn lên, bóp chặt lấy cằm chị, nâng bổng lên. Tao ép chị phải nhìn thẳng vào mặt tao.
Khoảnh khắc ấy, không còn chị em xóm trọ nào nữa. Không còn bà trùm bán hàng online và thằng thợ sửa máy tính.
Dưới ánh đèn tuýp trắng lóa, tao nhìn thấy những vệt mascara đen sì lem nhem quanh đôi mắt sưng húp của chị. Đôi mắt ấy chới với, hoang mang, nhưng sâu thẳm bên trong là sự trống rỗng cồn cào, khao khát được lấp đầy, được bấu víu để quên đi cái hố sâu nợ nần vừa mở ra trước mặt.
Còn chị, chị nhìn thẳng vào mắt tao. Đôi mắt vằn tia máu, đỏ ngầu, hoang dại và đói khát.
Một sự thấu hiểu bản năng xẹt qua. Hai kẻ đang đứng ở tận cùng của sự bế tắc va vào nhau.
Tao cúi rạp xuống. Phủ kín môi mình lên môi chị Hoa.
Không có sự xin phép. Không có sự nâng niu hay thăm dò từng chút một như cái đêm trên chiếu trúc với Ngân. Tao hôn áp đảo. Thô bạo. Ngấu nghiến.
Vị đắng ngắt của bia hòa quyện với vị mặn chát của nước mắt rỉ ra nơi khóe miệng.
Chị Hoa vùng vằng. Hai bàn tay chị đập thùm thụp vào ngực tao, cố đẩy ra. Một giây. Hai giây. Nhưng sức vóc của một thằng thanh niên mười chín tuổi từng vác hàng tạ trên vai cộng với cái khao khát hơi ấm đã đánh gục hoàn toàn chút sức tàn của người đàn bà say xỉn.
Hai cánh tay đang chống cự từ từ buông thõng. Rồi chúng vòng ngược lên, siết chặt lấy cổ tao. Móng tay chị cắm ngập vào gáy tao. Chị hé miệng. Chị đáp trả lại nụ hôn của tao cuồng nhiệt không kém. Chị mút lấy môi tao, cắn nhẹ, như một người sắp chết khát vớ được ngụm nước.
Nụ hôn kéo dài đến mức cả hai không thở nổi.
Tao vừa hôn, vừa dồn bước, đẩy lùi chị Hoa về phía góc tường. Bàn tay tao luồn hẳn vào trong vạt áo lanh. Làn da đàn bà trưởng thành mát lạnh, ngồn ngộn thịt da. Tao thô bạo xoa nắn những đường cong mà tao biết thừa hàng tá thằng đàn ông ngoài kia từng thèm thuồng mỗi khi chị mặc váy ngắn lượn lờ qua lại.
Gót chân chị Hoa vấp phải một cái bao tải dứa đựng áo phao chưa kịp dọn.
Cả hai mất đà.
Ngã nhào.
Lưng chị Hoa đập thẳng xuống sàn nhà. Không có đệm êm chăn ấm. Không có chiếu trúc. Phía dưới lưng chị là lớp lót tạm bợ bằng những tấm xốp nổ và bìa carton cứng quèo của những kiện hàng vỡ nợ.
Lép bép. Lép bép.
Tiếng những bóng khí xốp nổ vỡ nát dưới sức nặng của hai cơ thể vang lên khô khốc.
Mùi keo dán thùng công nghiệp ngai ngái xộc thẳng vào mũi. Những đoạn băng dính vàng đứt dở vương vãi trên sàn dính dấp vào bắp chân, vào khuỷu tay.
Một không gian thô ráp, bẩn thỉu và trần trụi. Nhưng những thứ vướng víu ấy không làm giảm đi sự hưng phấn. Nó lột tả đến tận cùng cái chất "đời", cái bản năng thú vật nhất của cuộc giao hoan này. Không có chỗ cho sự lãng mạn. Chỉ có sự giải tỏa.
Tao nằm đè lên người chị Hoa.
Hai đầu gối tao kẹp chặt hai bên hông chị. Tao chống tay nhìn xuống.
Chị Hoa nằm ngửa trên đống xốp nổ. Lồng ngực đầy đặn phập phồng dữ dội theo từng nhịp thở dốc. Khuôn mặt chị đỏ lựng lên vì men và sự kích thích. Chị ngước nhìn tao. Ánh mắt nhòe nước lúc nãy giờ sáng quắc lên. Một ánh mắt đàn bà nửa thách thức, nửa quy phục. Chị cắn chặt môi dưới, chờ đợi.
Tao không nói một lời nào. Không có bất kỳ lời thì thầm mật ngọt nào được thốt ra.
Tao dùng hai tay nắm lấy vạt áo phông đang dính ướt mồ hôi của mình, kéo tuột qua đầu, ném văng vào một góc tường tối om.
Ngay sau đó, bàn tay tao túm lấy cổ chiếc áo lanh mỏng manh của chị Hoa.
Giật mạnh.
Tạch. Tạch.
Hai cái cúc nhựa trên cùng đứt phăng, văng tung tóe xuống nền gạch, nảy lên những âm thanh lanh canh chìm nghỉm trong hơi thở dồn dập.
Tầm nhìn của tao ngập tràn bởi sự đẫy đà, trắng lóa.
Những lớp vải vướng víu cuối cùng bị lột bỏ, ném thẳng vào đống vỏ lon bia bóp méo. Khoảnh khắc ấy, cả hai chính thức bước qua vạch kẻ. Trần trụi. Không còn đường lùi.
Chương 67++(3): Vắt kiệt
Không có màn dạo đầu êm ái. Không có những lời thì thầm dỗ dành.
Tao lao vào. Thô bạo và trực diện. Sự thâm nhập diễn ra cuồng nhiệt, mang theo toàn bộ cái khối uất ức đang sưng tấy trong lồng ngực tao từ chập tối.
Chị Hoa khựng lại một nhịp. Bằng cái bản năng của một người đàn bà lõi đời, chị định uốn người, uốn hông để nắm lấy nhịp độ. Chị muốn dùng kinh nghiệm để dẫn dắt, xoa dịu một thằng nhóc đang phát điên.
Nhưng tao đéo cho phép.
Tao ghim chặt hai cổ tay chị xuống lớp xốp nổ. Tao dùng sức mạnh của một thằng thanh niên mười chín tuổi, thô ráp và hoang dại, đè bẹp sự từng trải đó. Lúc này, tao không phải là thằng nhóc để Mai Anh trêu đùa hay kẻ thất bại bị Ngân vứt bỏ. Tao là người cầm trịch. Tao nắm quyền sinh sát.
Căn phòng không điều hòa đóng kín cửa biến thành cái lò bát quái. Không khí đặc quánh.
Mồ hôi túa ra như tắm. Nó rịn ra trên trán tao, trượt qua sống mũi, rồi rỏ tong tong xuống bầu ngực trắng lóa, đẫy đà đang rung lên bần bật của người đàn bà dưới thân. Da thịt hai người rít vào nhau. Dính dấp. Nhớp nháp. Phía dưới lưng chị Hoa, tấm xốp nổ bọc hàng trơn tuột đi vì mồ hôi.
Lép bép. Lép bép.
Những bóng khí nổ tung theo từng cú va đập ướt át của thịt da.
Chị Hoa không nằm im chịu trận. Bản năng hoang dại trỗi dậy. Chị rướn cong người lên. Đôi chân trần thon lẳn vòng qua, siết chặt lấy hông tao, ép tao dập vào sâu hơn nữa. Móng tay chị cào những vệt dài dọc theo tấm lưng ướt đẫm của tao. Đau rát. Nhưng cái đau ấy chỉ làm con thú trong người tao thêm hăng máu.
Sóng trào lên. Khoái cảm bủa vây làm chị Hoa há miệng, định bật ra một tiếng thét.
Nhưng cái thực tại tàn nhẫn của khu trọ vách ván ép kéo chị lại. Sợ bà Hồng. Sợ hàng xóm nghe thấy. Chị ôm ghì lấy tao, há miệng cắn phập hàm răng vào bả vai tao. Chị cắn cực mạnh để ngăn những tiếng rên rỉ lẳng lơ, rứt ruột trào ra khỏi cổ họng. Chỉ còn lại những tiếng ư ử nghẹn ngào, đứt quãng.
Cơn đau nhói ở vai truyền thẳng lên não. Tao luồn một tay vào mái tóc rối bời, bết bát mồ hôi của chị, giật nhẹ đầu chị ngửa ra sau. Tao nhìn thẳng vào khuôn mặt chị. Đôi mắt sưng húp lúc nãy giờ đê mê, dại đi vì sướng. Sự quy phục hiện rõ mồn một trên gương mặt người đàn bà từng trải.
Ngay lúc tao đang dồn ép mạnh nhất, thế cờ lật ngược.
Tận dụng lúc tao hơi rướn người lấy đà, chị Hoa bấu chặt hai tay vào bả vai tao. Chị dồn sức, đẩy mạnh tao ngã ngửa ra đống bìa carton phía sau. Nhanh như cắt, chị lật người nhổm dậy, chiếm lấy thế thượng phong.
Tao nằm ngửa, nhìn lên.
Bức tranh phồn thực đập thẳng vào mắt. Mái tóc rối bời dính bết vào hai bên gò má đỏ lựng. Toàn bộ sự đẫy đà, hoang dại của người đàn bà trưởng thành phơi bày trần trụi dưới ánh đèn tuýp vàng vọt. Bầu ngực nặng trĩu nảy lên theo từng nhịp thở hổn hển. Mồ hôi từ cổ chị rỏ xuống vòm ngực đang đẫm nước của tao.
Chị nắm quyền kiểm soát. Không càn lướt thô bạo như tao. Chị dùng sự dẻo dai và sức nặng của cơ thể. Nhịp độ chậm lại nhưng nhấn sâu, hiểm hóc. Từng ma sát chạm đến tận cùng dây thần kinh. Tiếng xốp nổ bây giờ chuyển sang kêu dưới lưng tao.
Không gian ngột ngạt đến nghẹt thở. Chị Hoa ngửa hẳn cổ ra sau, nhắm nghiền mắt lại để hưởng thụ.
Dù bị đẩy xuống dưới, tao không nằm im. Hai bàn tay thô ráp của tao vươn lên, bóp chặt lấy hai bên eo thịt đẫy đà. Điểm tựa vững chắc. Bàn tay tao vô thức dùng lực, đẩy ngược lên đón nhận từng nhịp nhún của chị. Nóng rực. Ướt át. Lý trí bốc hơi hoàn toàn.
Sức trẻ mười chín tuổi không dừng lại ở một hiệp. Thể lực sung mãn cuốn cả hai vào những vòng lặp liên tục. Đảo vị trí. Lăn lộn ngay trên đống ni lông dưới sàn nhà. Vắt kiệt nhau đến giọt sức lực cuối cùng.
Điểm nổ ập đến.
Một tiếng gầm gừ nghẹn trong cổ họng tao. Cả cơ thể gồng cứng. Tao phóng thích toàn bộ sự uất ức, nọc độc thất tình, và sự bức bối sinh lý vào sâu bên trong người đàn bà. Chị Hoa cũng co giật. Móng tay siết chặt lấy lưng tao lần cuối trước khi buông thõng hoàn toàn.
Không có nụ hôn dịu dàng trên trán. Không có những cái vuốt tóc hay lời thì thầm hứa hẹn sáo rỗng.
Tao nằm đè một nửa người lên đống bìa carton. Ngực phập phồng như bễ lò rèn. Chị Hoa nằm sải tay trên nền xốp nổ, mắt nhắm nghiền, ngực trần dập dềnh thở hắt ra những hơi dài.
Mùi tình dục, mùi mồ hôi đàn bà quyện với mùi keo dán thùng đặc quánh trong không khí.
Lồng ngực tao lúc này là một khoảng trống hoàn hảo. Cực kỳ nhẹ nhõm. Mọi chất độc tâm lý đã bị vắt kiệt sạch sẽ.
Tao nằm im, mắt hướng về phía góc tường tối om. Một cuộn băng dính đóng hàng nằm lăn lóc ở đó. Nó đã bị kéo hết lớp keo dính bên ngoài, chỉ còn trơ lại cái lõi giấy các-tông xám xịt, rỗng tuếch, vô dụng.
Cuộc đời người lớn hóa ra là những lần tự vắt kiệt mình đến tận lõi như thế. Sự thanh tỉnh, lạnh lùng tràn về, trám đầy cái đầu tao. Đêm nay, tao chính thức hiểu luật chơi của thế giới này. Mọi thứ đều có thể dùng để trao đổi, kể cả nỗi đau.
**
Nắng ban mai rọi qua khe cửa sổ phòng 201, hắt một vệt sáng chói lóa thẳng vào mắt.
Tao nheo mắt, lật người. Lưng ê ẩm vì nằm cuộn tròn trên cái đệm mút gấp ba mỏng dính vứt ở góc phòng. Quơ tay sang bên cạnh. Trống không. Lạnh ngắt. Chẳng có vòng tay nào níu kéo hay hơi ấm đàn bà áp vào ngực như trong mấy bộ phim tình cảm ướt át.
Tiếng sột soạt vang lên từ giữa nhà. Tao hé mắt nhìn.
Chị Hoa đã dậy từ đời nào. Chị mặc cái áo phông nam màu xám rộng thùng thình, che khuất hết những đường cong đẫy đà đêm qua tao vừa cào cấu. Tóc búi củ tỏi gắp tạm bằng cái kẹp càng cua nhựa vỡ một góc. Chị đang ngồi bệt giữa đống hàng. Mồm ngậm cái nắp bút dạ. Tay thoăn thoắt gạch xóa, phân loại đống áo phao, ghi mã vận đơn lên từng túi ni lông đen.
Cái nhịp sống cơm áo gạo tiền nó quay lại nhanh đến mức đè bẹp dí mọi dư âm nhục dục của vài tiếng trước. Không có chỗ cho sự yếu đuối hay đê mê.
Thấy tao cựa mình lục đục ngồi dậy, chị Hoa nhả cái nắp bút dạ ra. Không có một cái chớp mắt e thẹn. Không có nụ cười mỉm bối rối của bọn con gái mới lớn sáng hôm sau.
Chị hất hàm về phía cái bàn gấp xộc xệch ở sát mép tường. Trên bàn, một bát phở bò tái nạm mua sẵn đang bốc khói mỏng, bên cạnh là cốc trà đá.
- Dậy rồi à? Đánh răng rửa mặt đi rồi bật bếp đun lại bát phở mà ăn cho nóng. Nhanh lên không sợi nó trương phềnh ra bây giờ.
Giọng chị ráo hoảnh. Đều đều. Y hệt cái điệu bộ bà chị già sai vặt thằng em xóm trọ đi mua nước mắm mọi ngày.
Tao lẳng lặng đi vào nhà vệ sinh, súc miệng qua loa, rồi kéo ghế nhựa ngồi xuống. Cầm đôi đũa tre lên, gẩy gẩy mấy cọng hành lá.
Cái sĩ diện và trách nhiệm của một thằng đàn ông vừa nếm mùi đời bỗng nhiên trỗi dậy. Tao hắng giọng. Định mở miệng nói một câu gì đó cho ra dáng người lớn. Kiểu như chuyện đêm qua em sẽ chịu trách nhiệm, hay là chị cứ để em lo đống hàng tồn này.
Xoẹt!
Một âm thanh chói tai, rợn người cắt ngang không khí. Chị Hoa vừa kéo cuộn băng dính đóng hàng, dứt khoát xé đứt một mảng. Dòng suy nghĩ của tao bị cắt cụt lủn.
Chị dán nốt mép gói hàng, ném phịch cái bọc ni lông xuống sàn. Chị quay lại, nhìn thẳng mặt tao. Mắt không chớp.
- Ăn xong thì cút về phòng. Trưa rảnh sang bê nốt mấy bao này ra bưu cục gửi cho chị.
Chị ngừng một nhịp, vứt cuộn băng dính sang bên cạnh, nói thẳng tưng:
- Còn chuyện đêm qua... chị say, mày bí. Tai nạn tuổi trẻ. Xong là xong, bước ra khỏi cửa phòng này là tao với mày quên sạch. Chị không cần mày thương hại, mày cũng đừng có ảo tưởng mà đòi ghen tuông, quản lý hay xen vào đời tư của chị. Chị em tắt lửa tối đèn, giúp nhau xả xui thôi.
Chị phủi tay vào quần, chốt hạ thêm một câu chặn đứt mọi rễ má rắc rối:
- À, với tao cũng uống thuốc lúc sáng rồi, khỏi lo phải chịu trách nhiệm gì sất. Cứ sống như bình thường đi.
Những câu nói sắc như dao cạo dội thẳng vào tai, nhưng tao không thấy tự ái. Tao gắp miếng thịt bò tái mềm oặt, nhai và nuốt trôi tuột xuống dạ dày. Tao không thấy tổn thương. Cũng đéo thấy tội lỗi hay nhục nhã.
Ngược lại, tao ngồi nhìn người đàn bà trước mặt, tự nhiên thấy kính nể.
Một sự khai sáng chạy dọc hệ thần kinh. Tao vừa chạm tay vào một quy luật trần trụi của cái thế giới người lớn này. Tình dục và tình yêu đôi khi là hai đường thẳng song song, đéo bao giờ giao nhau. Ở cái đất Hà Nội chật chội này, sự sòng phẳng, rành mạch mới là thứ vũ khí giúp người ta tồn tại mà không bị đâm lén sau lưng. Không hứa hẹn, không kỳ vọng, thì không vỡ mộng.
Tao bưng bát phở lên, húp một hơi cạn sạch đến giọt nước dùng cuối cùng. Tiếng đặt bát xuống bàn kêu cạch một cái dứt khoát.
Tao lấy tờ giấy ăn lau miệng, đứng dậy.
- Vâng. Tí trưa em sang bê cho.
Tao bước ra khỏi phòng 201. Cánh cửa gỗ khép lại sau lưng.
Dọc hành lang, tiếng xe máy từ đường lớn vọng vào ầm ĩ, bắt đầu một ngày mưu sinh mới. Cơ thể tao dưới lớp áo phông vẫn còn rã rời, các khớp xương ê ẩm vì trận cuồng hoan bào mòn sinh lực đêm qua. Nhưng đầu óc tao lúc này lại quang đãng, lạnh lẽo và sắc bén hơn bao giờ hết.
Cái giao diện mới của thằng An vừa được cập nhật xong. Hoàn chỉnh. Không có lỗi hệ thống.
Đôn lết ủng hộ tác giả: BIDV 8847773428
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác

Nhận xét
Đăng nhận xét